Hạnh phúc treo neo khi giông bão tiền mãn kinh ập đến

21/07/2018 11:43 +07 - Lượt xem: 4801

Chị lấy chồng ở cái tuổi 35 và mãi 2 năm sau đó mới có mụn con đầu lòng. Những tưởng hạnh phúc muộn màng ấy sẽ êm đềm bên chị, thế nhưng cơn bão tố cuộc đời đã vội vàng ập đến, đẩy hạnh phúc vốn muộn màng ấy đến bên bờ vực thẳm. Liệu rằng chị có vượt qua được giông tố để đi đến bến bờ hạnh phúc cùng người đàn ông của đời mình hay không?

Chị lấy chồng ở cái tuổi 35 và mãi 2 năm sau đó mới có mụn con đầu lòng. Những tưởng hạnh phúc muộn màng ấy sẽ êm đềm bên chị, thế nhưng cơn bão tố cuộc đời đã vội vàng ập đến, đẩy hạnh phúc vốn muộn màng ấy đến bên bờ vực thẳm.

Hoa bia

Khi chạm ngưỡng 40, bạn bè cùng trang lứa đã an nhàn khi con cái lớn khôn, trưởng thành, kinh tế gia đình đã vững, thì chị một nách 2 con mọn, cả nhà 4 cái tàu há miệng trông vào mỗi đồng lương giáo viên ít ỏi của chị (Chồng chị trước có đi làm công trình ở xa, nhưng từ sau khi chị sinh bé thứ 2 thì anh nhận ở nhà trông con cho vợ đi làm).

Mới mấy năm mà người thân, bạn bè đồng nghiệp đều xót xa, nhìn chị trông “tàn tạ” quá. Đúng là “tàn tạ” mà, từ 1 cô giáo mảnh dẻ, dù đã bước qua tuổi băm từ bao giờ nhưng sắc vóc của chị từng khiến bao gã trai phải say đắm. Thế nhưng giờ đây, chị dù vẫn mang cái dáng hình mảnh khảnh, nhưng hao gầy, khuôn mặt trắng hồng bị thay đổi những vết sạm nám, vết chân chim, đồi mồi; cũng chẳng thể giấu nổi nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt tròn trong veo thửa nào.

Áp lực kinh tế đã biến chị thành 1 người hoàn toàn khác? Liệu có đúng như những lời đồn đoán hay không?

Đúng vậy, áp lực kinh tế đè nén trên đôi vai gầy của chị, nỗi lo cơm áo gạo tiền có thể biến 1 cô gái thành 1 người người đàn bà lam lũ. Huống hồ, cả gia đình có đến 4 miệng ăn đều trông chờ vào mấy đồng lương giáo viên ít ỏi của chị, thử hỏi sắc vóc, thanh xuân có còn mãi được không????

Hơn ai hết chị hiểu áp lực kinh tế lớn thế nào, nhưng người đàn bà mạnh mẽ trong chị vẫn sẽ có thể chống đỡ được, vì đơn giản, chồng chị dù chưa có việc làm nhưng vẫn luôn hết lòng phụ giúp chị việc nhà, chăm con, quan tâm chị…Vậy nên, cho đến tận khi cái được gọi là hạnh phúc gia đình đấy bị đẩy đến bên bơ đổ vỡ, chị vẫn luôn tự nhận rằng: lỗi là ở chị.

Áp lực kinh tế đã biến chị thành 1 người hoàn toàn khác

Thời gian đầu khi anh mới bắt đầu nghỉ việc, chị vẫn dành cho anh sự biết ơn vì nhờ có anh chăm con, giúp việc nhà mà chị vẫn được theo đuổi nghề gõ đầu trẻ của mình. Ngày qua tháng lại, chị cũng rõ bản thân mình bắt đầu từ bao giờ không còn hài lòng vì nhìn thấy anh ngày ngày chỉ ở nhà không kiếm ra tiền. Chị cáu gắt và chẳng còn nhẹ nhàng, chị dễ nổi nóng vô cớ với anh và 2 đứa nhỏ. Dù 2 đứa nhỏ rất ngoan, không quấy đêm thế nhưng mỗi khi đêm về, có lẽ vì mệt mỏi, có lẽ vì tâm trạng không tốt, có lẽ vì bị bốc hỏa đến vã mồ hôi nên chị rất khó mà ngủ được tròn giấc. Mất ngủ triền miên, bốc hỏa cả ngày lẫn đêm, cơ thể chị thêm phần suy nhược, tâm trạng vốn không tốt, ảnh hưởng không nhỏ đến hành động và thái độ của chị khi đứng lớp.

Chị cho rằng chị đã đủ mệt mỏi với việc phải đi làm việc để nuôi con và nuôi cả chồng, nhưng lại không biết rằng, thì ra bấy lâu nay anh vẫn đang cùng bạn bè khởi nghiệp, chỉ là anh chưa muốn nói với chị, sợ chị thêm lo lắng, sợ cho chị chút hi vọng rồi sẽ phải thất vọng thật nhiều.

Không hiểu tự bao giờ chị cho mình cái quyền được nổi nóng, cáu gắt và chẳng cần biết quan tâm đến tâm trạng của anh. Chị có nhận ra sự xa cách giữa 2 vợ chồng, chị có nhận ra bầu không khí ảm đạm trong ngôi nhà vốn nhiều tiếng cười của anh chị, nhưng chị không biết làm thế nào để thay đổi,…

Rồi ngày đó cũng đến……

Thay vì chỉ ở nhà chăm con và quán xuyến việc nhà thì gần đây, anh thường xuyên ra ngoài, áo quần cũng tươm tất hơn,…dấy lên trong lòng chị nỗi bất an; chị đem lòng nghi kỵ, cho rằng anh đang bồ bịch bên ngoài.

Bất an trong lòng, cùng với dồn nén bấy lâu, nên khi có mâu thuẫn nhỏ cũng đủ đẩy căng thẳng trong gia đình chị lên đến đỉnh điểm…..

Chị hét vào anh những lời khinh miệt, rằng anh là người đàn ông kém cỏi, thất nghiệp và PHẢN BỘI. Khi chưa kịp dứt lời chị đã nhận ra sự quá đáng trong hành động của mình, nhưng chị cũng biết, lời đã nói như bát nước hắt đi đâu thể lấy lại được. Tự trọng của người đàn ông đã bị chị làm tổn thương như thế, anh dù có cao thượng đến đâu, nhưng vết thương khoét sâu vào tim ấy thử hỏi hạnh phúc tương lai của anh chị sẽ đi về đâu.

Chị thật tâm còn rất yêu anh, nhưng chị đã làm anh tổn thương. Dù không muốn nhưng chị đã làm, và vết thương lòng ấy khó mà lành.

Bây giờ chị hối hận có còn kịp nữa không?

Chị biết hạnh phúc của gia đình chị đang treo neo, nhưng chị bế tắc, lối thoát nào cho chị bây giờ. Chị muốn lắm, tìm lại mình của ngày xưa, nhẹ nhàng và điềm tĩnh, chị của ngày xưa không cáu gắt vô cớ và vô cớ làm tổn thương người khác như thế này.

Lúc khó khăn và bế tắc chị tìm đến chuyên gia tư vấn tâm ý. Chị được chỉ dẫn cách kiểm soát cơn giận, thư thái đầu óc, tìm lại tính cách ôn nhu và cách đối diện với các tình huống diễn ra trong cuộc sống hằng ngày.

Qua những cuộc nói chuyện với chuyên gia, nguyên nhân dẫn đến những thay đổi của chị mới được vỡ lẽ. Chuyên gia có lời khuyên dành cho chị, chị nên đi kiểm tra nội tiết tố nữ. Kết quả nhận định chị bị suy giảm nội tiết tố, dẫn đến tình trạng bốc hỏa và tình trạng bốc hỏa triền miên do nhiều áp lực về kinh tế, đời sống tinh thần cùng lúc dồn nén.

Bên cạnh thực hiện vật lý trị liệu, chị tìm hiểu thêm về các sản phẩm cân bằng nội tiết tố nữ. Hi vọng về sự thay đổi, để xoa dịu vết thương lòng mà chị đã đã gây ra cho anh, chị quyết tâm thay đổi. Vừa tích cực thực hiện theo chỉ dẫn của chuyên gia tư vấn, chị vừa uống viên bổ sung nội tiết tố nữ từ thiên nhiên Ménopause và rồi kết quả đã trả lời chị.

Sau ngày dài đứng lớp, chị trở về nhà với nét mặt hồ hởi, chị vui cười nhiều hơn, chị cũng chẳng dễ bị kích động hay cáu gắt như trước. Không hẳn là do chị phải cố gắng để kiểm soát bản thân mà tự sâu trong thâm tâm chị luôn cảm nhận được sự ôn nhu và nhìn nhận sự việc diễn ra quanh chị với con mắt ôn hòa nhất. Hóa ra, cuộc sống an lành này vốn tràn ngập khắp ngôi nhà nhỏ của anh chị, nhưng bấy lâu nay chị bị cơn nóng giận che mờ mà dần quên lãng đi.

Chị vẫn luôn nhắc nhở bản thân, rằng rối loạn nội tiết là “bệnh tình” khiến chị bốc hỏa đến mất kiểm soát, nhưng đây chắc chắn không thể mãi là lý do để chị tự cho mình cái quyền nổi cáu vô cớ với người khác. Những tổn thương mà bấy lâu nay chị gây ra cho anh là quá đủ rồi. Chị sẽ chữa bốc hỏa, không chỉ là chữa bệnh bốc hỏa mà chữa cả cái tính “bốc hỏa” trong đầu mình.

Chị biết vết thương lòng mà chị gây ra cho anh vẫn còn đó, chị cũng biết vết thương ấy dù có chữa cũng sẽ để lại sẹo. Nhưng chị sẽ cố gắng để vết sẹo ấy bớt đi, mờ dần đi, và được lấp đầy bằng sự chân thành, yêu thương của chị.

 

 




Bài xem nhiều